Đường lên Yên Tử
Đường lên Yên Tử là cung đường đầy khó khăn, tốn sức nhưng lòng cảm thấy thanh thản vì đã được gặp những con người bình dị nhưng tử tế...
Sáng sớm, trời còn vương chút sương mù nhưng chân núi đã đầy những đoàn người hành hương lên đỉnh núi Yên Tử. Mặc dù đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng bằng một bữa sáng đầy đủ, nhưng sự cố đã xảy ra với tôi khi mới leo được khoảng trăm bậc thang. Cái bụng đầy những thức ăn của tôi đúng là một sai lầm ngớ ngẩn. Bụng đau quặn nhưng tôi vẫn cố leo để bắt kịp đoàn người phía trước. Leo được thêm trăm bậc nữa thì tôi dừng lại hẳn. Mồ hôi vã ra như tắm, tôi dừng lại nghỉ ở một quán nước ven đường. Chủ quán - một chị trung tuổi vồn vã lấy ghế mời tôi ngồi.
- Xem ra chuyến này khó khăn rồi - Tôi thở dài.
- Chú cứ cố đi, lên được tới đỉnh là bao mệt mỏi tan biến hết à. Cảm giác sẽ tuyệt lắm.
Được lời động viên của chị chủ quán, tôi lấy lại tinh thần. Bụng đã đỡ đau, tôi lại tiếp tục cuộc hành trình dang dở của mình. Tôi cắm đầu leo rất nhanh, chẳng buồn ngắm cảnh. Bất chợt tôi dừng lại. Một bà cụ tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng trông rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn đang đứng ngắm cảnh. Tôi lại gần bà:
- Cháu chào bà. Sức khỏe bà tốt quá.
- Chào anh. Năm nào tôi cũng hành hương lên đây, đã được mười lần rồi đấy. Anh nên leo chậm để thưởng lãm. Leo nhanh vừa tốn sức, vừa không cảm nhận được khí thiêng nơi đây.
- Vâng, cháu sẽ chậm lại. Cảm ơn bà ạ.

Nghe lời bà cụ, tôi leo chậm lại. Những tốp người vượt lên trước, tôi mặc kệ, vừa leo tôi vừa phóng tầm mắt ra xa ngắm cảnh. Đúng là phong cảnh tuyệt mỹ. Những vạt rừng thông, trúc uốn lượn, những cây Đại, cây Tùng sừng sững, những bậc thang đá gập ghềnh như hòa quyện vào tâm trí. Tôi mải mê ngắm những kiến trúc chùa, tháp, am, bia… xen lẫn những rừng trúc xanh, những tiếng róc rách của những con suối nhỏ, trên bầu trời xa là những đám mây trắng mờ ảo, khiến tôi cảm thấy bị cuốn hút, say mê, thảnh thơi hít thở bầu không khí trong lành quên hẳn đi những mệt nhọc khó khăn của chặng đường dài và cái bụng đau âm ỉ.
Đang leo chầm chậm, tôi bỗng gặp một thanh niên trẻ, trên vai là hai chiếc ba lô to.
- Anh có cần mang giúp đồ không? Em lấy rẻ thôi.
- Cám ơn cậu, tôi muốn tự mình mang đồ lễ, để chứng tỏ lòng thành và cũng là dịp để kiểm tra sự dẻo dai của mình.
- Vâng, em thấy anh mệt nên hỏi thôi.
Người thanh niên này tên Hùng, là dân chuyên mang đồ thuê. Hùng cho biết: "Hàng ngày nếu cố gắng em cũng kiếm được vài trăm ngàn, đủ để sống. Em biết mình được trời phật phú cho sức khỏe nên cũng hay giúp mọi người không lấy tiền, nhất là người già, phụ nữ”. Nơi đất Phật, dường như người lao động cũng có tâm phật, dù có phải vất vả để mưu sinh.
Chia tay Hùng, tôi tiếp tục hành trình của mình. Càng lên cao, đường đi càng thu hẹp và số người hành hương cũng giảm đi. Một số người không chịu nổi mệt mỏi nên đã bỏ cuộc. Dù hai chân tê cứng, tôi vẫn cố leo từng bước chậm chạp. Bỗng dưng tôi bị chuột rút, phải ngồi bệt xuống đất. Tôi đang cố bóp chân để thoát khỏi cơn co rút thì một cô gái bước đến. Bằng một động tác nắn và bấm huyệt nhanh gọn, cô gái đã làm cho chân tôi trở lại bình thường. Tôi rất ngạc nhiên vì cô gái còn khá trẻ.
- Anh đỡ chưa? Em là vận động viên nên thạo mấy chuyện này lắm.
- Thảo nào em giỏi thế ! Cảm ơn em nhiều nhé.
- Không có gì ạ.
Cô gái mỉm cười, vẫy tay chào tôi rồi tiếp tục leo nhanh lên đỉnh núi. Trong tôi tràn ngập niềm vui. Ở nơi đây, mọi người dù không quen biết vẫn giúp nhau một cách vô tư, không như ở thành phố, con người vẫn chỉ sống bàng quan với người khác.
Tôi cứ leo mãi, có lúc tôi muốn bỏ cuộc nhưng nghĩ đã cất công đến tận đây, gần đến nơi rồi chẳng lẽ lại quay về nên tôi tiếp tục tiến lên. Đường đi nhỏ lắm rồi, đến mức không còn có thể gọi là đường được nữa. Bất chợt một ngôi chùa nhỏ hiện ra và rất đông người đứng ở đó. Nhiều người thành kính chắp tay hành lễ. Một cảm giác khó tả bừng lên. Bao nhiêu mệt mỏi và cả cơn đau bụng bỗng tan biến. Mây mù lan tỏa xen lẫn những làn khói làm tôi có cảm giác mình như đang lạc vào một cõi tiên nào đó giữa đất trời bao la. Tôi dâng lễ, thắp nén nhang cầu khấn rồi ngắm chùa Đồng và cảnh sắc xung quanh để ghi lại những giây phút quý giá chốn linh thiêng Yên Tử, nơi hội tụ khí thiêng đất trời. Hòa trong thiên nhiên của đất Phật, tôi ngẫu hứng làm mấy câu thơ:
Gót mệt chạm đỉnh sơn son,
Mây đen tan biến, chỉ còn khói sương
Bao nhiêu buồn thảm vấn vương,
Trôi theo gió thoảng, phai hương hoa trầm…
Tạm biệt Yên Tử, tôi trở về với cuộc sống xô bồ nơi thành thị. Nhưng đâu đó trong con người tôi, một niềm thanh thản lớn lao luôn tràn ngập sau chuyến hành hương đáng nhớ ấy.
(Nguồn: blogdulich)
Xem thêm: Mình vừa đi Ninh Thuận về và lời khuyên: "Đây là nơi mà bạn KHÔNG NÊN ĐẾN, VÌ..."
Tin liên quan
Tiểu chủng viện Làng Sông có lịch sử hơn 170 năm nhưng vẫn giữ nguyên được nét kiến trúc Gothic đặc trưng, tạo nên vẻ đẹp cổ kính...
Không quá đông đúc, nhộn nhịp như phố cổ Đồng Văn, thị trấn Phó Bảng Hà Giang mang đến vẻ đẹp của sự bình yên, rêu phong và cổ kính, tựa như một thước phim xưa quay chậm.
Xưa kia, hồ Hoàn Kiếm gắn liền với sự tích trả gươm báu cho rùa vàng của vua Lê Thái Tổ. Ngày nay, hồ Hoàn Kiếm là điểm du lịch nổi tiếng, mang tính biểu tượng của Thủ đô Hà Nội.