Ở lại 20 ngày dưới chân Cột cờ Lũng Cú: Sức hút lặng thầm của làng Thèn Pả
Nép mình dưới chân Cột cờ Lũng Cú, làng Thèn Pả mang vẻ đẹp nguyên sơ, tĩnh lặng đến mức khiến một cô gái Hà Nội quyết định ở lại suốt 20 ngày để sống, làm việc và “chữa lành” giữa núi rừng biên cương.
Dưới chân Cột cờ Lũng Cú – nơi địa đầu Tổ quốc – có một ngôi làng nhỏ nằm nép mình trong thung lũng, bình yên đến mức khiến người ta muốn ở lại thật lâu. Nếu Lô Lô Chải đã quá nổi tiếng trên bản đồ du lịch, thì làng Thèn Pả lại như một khoảng lặng dịu dàng, mộc mạc và nguyên bản.
Trong tiếng địa phương, Thèn Pả nghĩa là “cánh đồng lớn” – cái tên gợi đúng hình ảnh thung lũng phẳng lặng được bao bọc bởi núi non trùng điệp. Cả làng chỉ có 12 hộ dân, đều là anh em trong dòng họ Vàng, sống quây quần qua nhiều thế hệ. Những ngôi nhà trình tường mái ngói âm dương, hàng rào đá xếp tay và nếp sinh hoạt truyền thống của người Mông vẫn được giữ gần như nguyên vẹn.
Mỗi mùa, Thèn Pả khoác một tấm áo khác nhau. Xuân về, hoa đào, hoa lê phủ kín lối đi, hồng – trắng đan xen như tranh vẽ. Hè đến, nương ngô xanh rì và mặt nước hồ Mắt Rồng trong veo phản chiếu mây trời. Thu sang, ruộng bậc thang óng vàng, gió thổi qua mái nhà đất tạo nên khung cảnh vừa hùng vĩ vừa nên thơ.
Chính vẻ đẹp ấy đã giữ chân Nguyễn Hoàng Nga – cô gái Hà Nội – suốt 20 ngày. Tháng 6/2025, Nga đến đây làm tình nguyện viên, dự định ở lại một tuần. Nhưng sự chân thành của người dân, nhịp sống chậm rãi và những trải nghiệm mới mẻ khiến cô không nỡ rời đi.
Nga sống trong căn nhà trình tường hàng trăm năm tuổi, ăn uống, sinh hoạt như một thành viên trong gia đình. Ban ngày cô dạy học cho trẻ nhỏ, làm truyền thông cho làng, học vẽ sáp ong, cưỡi ngựa, thậm chí đi khảo sát cung đường du lịch quanh bản như người địa phương. Từ một người căng thẳng, mệt mỏi vì áp lực thành phố, Nga tìm lại được năng lượng tích cực giữa núi rừng biên cương.
Ngày cô rời làng, lũ trẻ đứng chật mái hiên chờ xe, có cậu bé còn khóc và hỏi bao giờ chị quay lại. Những điều giản dị ấy trở thành ký ức không thể quên.
Khoảng 5 năm trở lại đây, Thèn Pả bắt đầu làm du lịch cộng đồng. Từ một thôn bản nghèo chỉ quen trồng trọt, chăn nuôi, người dân dần sửa sang nhà trình tường làm homestay. Chuồng bò được dỡ bỏ, không gian được cải tạo nhưng vẫn giữ nguyên kiến trúc truyền thống. Mỗi nhà chỉ đón 5–8 khách để đảm bảo trải nghiệm trọn vẹn, cả làng hiện có thể tiếp nhận khoảng 100 khách lưu trú.
Đến đây, du khách không chỉ “check-in” mà còn được hòa mình vào đời sống bản địa: vẽ sáp ong trên vải lanh, nhuộm chàm, làm bánh ngô, mèn mén, thưởng thức rượu ngô men lá, thắng cố hay lẩu gà đen.
Thèn Pả cũng giữ nguyên những quy tắc văn hóa nghiêm ngặt. Nam – nữ ngủ riêng, kể cả vợ chồng, khi ở cùng gia đình bản địa. Với người Mông, đó là sự tôn trọng ngôi nhà và nề nếp tổ tiên. Dù nhiều người dân chưa thạo tiếng Kinh, họ vẫn luôn mến khách bằng sự chân thành và ánh mắt hiền hậu.
Giữa nhịp sống hiện đại vội vã, Thèn Pả không ồn ào quảng bá. Ngôi làng ấy lặng lẽ tồn tại dưới chân cột cờ, như một chốn để người ta tìm về – không chỉ để du lịch, mà để chữa lành.
(Theo Vietnamnet)
Xem thêm: Khách Việt chạm vào "thế giới siêu thực" giữa băng tuyết Greenland
Tin liên quan
Sau 25 năm lao vào guồng quay công việc đến mức kiệt sức, một phụ nữ Mỹ đã rời bỏ tất cả để tìm lại sức khỏe và định nghĩa mới về “giàu có” giữa nhịp sống an nhiên của Đà Nẵng.
Một quầy giải khát nhỏ tại khu Phra Nakhon (Bangkok, Thái Lan) bất ngờ thành “tọa độ must-visit” của nhiều du khách Việt nhờ phong cách pha chế siêu nhanh, lượng đường gây choáng và bà chủ với lớp son đỏ rực đặc trưng.
Sau hành trình 8 ngày 7 đêm khám phá Lào bằng đường bộ, Minh Đức (Hà Nội) trở về với cảm giác lưu luyến khó tả – từ bình minh rực hồng trên đỉnh Nam Xay đến những buổi sớm tĩnh lặng theo dõi nghi lễ khất thực ở Luang Prabang.














