Khách Tây đạp xe 500 km xuyên miền Tây, gọi đây là hành trình “đáng giá nhất”
Trong 10 ngày rong ruổi gần 500 km qua miền Tây, Paul Marshall bị chinh phục bởi những rừng dừa, cánh đồng lúa và sự thân thiện của người dân địa phương. Du khách Australia cho rằng đây là một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất anh từng có.
Giữa dòng xe ken đặc ở ngoại ô TP.HCM, Paul Marshall bắt đầu chuyến đạp xe dài gần 500 km xuyên miền Tây với tâm thế của một người thích khám phá hơn là một khách du lịch thông thường. Trong 10 ngày rong ruổi qua những cánh đồng lúa, rừng dừa và các làng quê ven sông, du khách Australia gọi đây là “một trong những trải nghiệm đáng giá nhất” anh từng có.
Ban đầu, Paul khá bối rối trước nhịp giao thông đông đúc ở Việt Nam. Nhưng càng đi, anh càng nhận ra tiếng còi xe không mang ý nghĩa khó chịu mà giống như cách mọi người báo hiệu cho nhau trên đường. Điều khiến anh bất ngờ là dù xe cộ đông, anh lại cảm thấy an toàn hơn khi đạp xe ở Việt Nam so với quê nhà Australia vì các phương tiện thường chủ động nhường khoảng cách.
Rời xa phố thị, hành trình mở ra bằng màu xanh bất tận của miền Tây. Những con đường nhỏ len qua ruộng đồng, kênh rạch và vườn dừa đưa Paul đi qua nhiều vùng quê gần như chưa xuất hiện trên bản đồ du lịch quốc tế. Không lịch trình cứng nhắc, không hướng dẫn viên, mỗi ngày anh chỉ đạp khoảng 40–60 km rồi tìm một nhà nghỉ bất kỳ để dừng chân.
Điều khiến Paul nhớ nhất không phải phong cảnh mà là con người. Ở nhiều nơi, trẻ em chạy xe điện tự chế tò mò bám theo để chào hỏi vị khách nước ngoài. Chỉ cần anh đáp lại bằng câu “xin chào”, cả đám trẻ đã cười vang thích thú. Người dân địa phương cũng liên tục bắt chuyện, bắt tay và mời nước dù chỉ tình cờ gặp nhau ven đường.
Anh nói chính sự thân thiện ấy khiến Đồng bằng sông Cửu Long trở nên khác biệt: nơi mà người dân tò mò về du khách nhiều không kém cách du khách tò mò về vùng đất này.
Hành trình của Paul đi qua Gò Công, Bến Tre, Ba Tri và Trà Vinh — vùng đất anh gọi vui là “xứ dừa”. Những hàng dừa nối dài vừa tạo bóng mát vừa trở thành khung cảnh đặc trưng cho chuyến đi xuyên miền sông nước.
Dọc đường, Paul nhiều lần bật cười vì những khoảnh khắc rất Việt Nam. Có lúc anh cảm giác như quay về quá khứ khi đi ngang các khu chợ quê yên bình, nhưng chỉ vài phút sau lại bị kéo về thực tại bởi tiếng karaoke mở hết công suất từ một căn nhà ven đường. Hình ảnh một phụ nữ mặc đồ ngủ hát karaoke lúc 9 giờ sáng trở thành kỷ niệm anh không thể quên.
Chuyến đi cũng không hoàn toàn dễ dàng. Những đoạn đường nắng gắt, xe tải xả khói và các cung đường dài không bóng râm từng khiến anh nghi ngờ lựa chọn của mình. Nhưng rồi sự mệt mỏi nhanh chóng tan biến khi một người lạ đi xe máy bất ngờ trao cho anh túi nước lạnh giữa đường rồi rời đi trước khi anh kịp cảm ơn.
Paul đặc biệt ấn tượng với những chuyến phà băng qua các nhánh sông lớn của miền Tây, nhất là tuyến từ Ba Tri sang Trà Vinh. Với anh, đó là khoảnh khắc cảm nhận rõ nhất nhịp sống chậm rãi đặc trưng của Đồng bằng sông Cửu Long.
Ẩm thực địa phương cũng mang đến nhiều bất ngờ. Không ít lần anh phải đoán xem một căn nhà là quán ăn, tiệm sửa xe hay salon cắt tóc vì tất cả có thể nằm chung trong một không gian. Cách duy nhất là nhìn nơi nào đông khách rồi gọi món giống mọi người. Nhờ vậy, anh lần đầu thử món súp nội tạng với gan và lòng — món ăn ban đầu khiến anh e dè nhưng cuối cùng lại “ngon bất ngờ”.
Khép lại hành trình 10 ngày, Paul cho rằng đạp xe xuyên miền Tây không phải kiểu du lịch dành cho những ai thích sự tiện nghi tuyệt đối. Nhưng chính những điều không thể đoán trước, những nụ cười ven đường và cảm giác lênh đênh theo dòng sông mới khiến chuyến đi trở nên đáng nhớ.
Theo anh, Đồng bằng sông Cửu Long là nơi nên ghé thăm trước khi du lịchdu lịch đại trà xuất hiện quá nhiều. Bởi đôi khi, vẻ đẹp quý giá nhất của một vùng đất lại nằm ở sự mộc mạc và bình yên mà nó vẫn còn giữ được.
Xem thêm: "Săn" đom đóm trong rừng Cúc Phương: Màn trình diễn ánh sáng giữa đêm rừng nguyên sinh














