3 ngày 2 đêm ở Cao Bằng - chuyến đi của người ít tiền
Có những chuyến đi phải để vui, không phải để chụp hình mà là để bước ra khỏi vùng an toàn, rời xa phố xá ồn ào... để tìm về nơi có núi rừng, có thác đổ rì rào, để mình lắng nghe chính mình.
Cao Bằng - một địa danh tưởng quen mà hóa ra mình chưa từng thực sự "đi" tới. Và chuyến đi 3 ngày 3 đêm (3N3Đ) ấy đã mở ra những điều mình không ngờ...
Ngày 1 - Về với lịch sử và suối Lê Nin xanh biếc
5 giờ sáng, cả đoàn lặng lẽ lên xe. Mình ngủ gà gật trên đường, chỉ đến khi xe leo đèo Giàng, đèo Gió thì bừng tỉnh. Đèo nối đèo, núi nối núi, mây lững lờ trôi, cả không gian như một bức tranh thủy mặc sống động.
Chiều, mình đứng lặng trước suối Lê Nin – dòng nước xanh màu ngọc bích, len lỏi bên núi Các Mác. Chỉ một dòng suối, một ngọn núi, một hang Cốc Bó đơn sơ… nhưng nơi ấy từng là nơi Bác Hồ sống, viết nên bao trang sử cho đất nước. Nhỏ bé mà vĩ đại – cảm giác ấy cứ luẩn quẩn trong tim mình mãi.

Tối ở TP Cao Bằng, ăn bánh cuốn chấm nước xương, rồi đi dạo giữa phố thị yên bình. Nhẹ nhàng như thế, mình ngủ ngon chưa từng thấy.
Ngày 2 - Chạm vào vẻ đẹp kỳ vĩ nhất của đất trời
Thác Bản Giốc đón mình bằng tiếng thác đổ như tiếng vọng của rừng già. Đứng dưới chân thác, mình ngước nhìn dòng nước trắng xóa tung bọt lên cao, cảm giác nhỏ bé và choáng ngợp như bị cuốn trôi bởi thiên nhiên. Có lẽ đây là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất đời mình.

Ngay sau đó là động Ngườm Ngao – không gian mát lạnh, nhũ đá đủ hình thù khiến mình cứ ngỡ đang lạc vào cung điện trong cổ tích. Có cái gì đó rất tĩnh, rất sâu ở nơi này.
Chiều về Ba Bể, qua làng rèn dao Phúc Sen – nơi người Tày rèn từng lưỡi dao bằng tay, giữ lửa nghề tổ. Mình nhìn những tia lửa đỏ bắn ra từ búa và đe, tự dưng thấy thương.

Tối ngủ tại bản Pác Ngòi, bên hồ Ba Bể. Ăn bữa cơm đạm bạc, rồi ngồi bên bếp lửa, nghe tiếng Then vang lên trong đêm. Đó là đêm mình chẳng cần wifi, chẳng cần điện thoại, chỉ cần lòng yên.
Ngày 3 - Dạo chơi giữa gương trời đất Ba Bể
Sáng, mình ngồi thuyền trôi giữa mặt hồ phẳng lặng như gương. Thuyền ghé Ao Tiên, Đền An Mạ, đảo Bà Góa… mỗi nơi là một câu chuyện, một truyền thuyết. Nhưng điều khiến mình nhớ nhất, là khi thuyền đi giữa hồ – chỉ còn tiếng mái chèo khua nhẹ, gió rít khe khẽ và khuôn mặt mình phản chiếu dưới làn nước.
Trong giây phút ấy, mình thấy bản thân được “reset”. Không còn deadline, không còn lo âu, không còn phải gồng mình… chỉ còn một “mình” rất thật, rất yên.

Và thế là mình trở về. Không mang theo nhiều đồ, nhưng mang về rất nhiều thứ: cảm xúc, trải nghiệm và một mình đầy bình an.
Nếu bạn đang mỏi mệt, hãy cho phép bản thân một chuyến đi như thế. Về với Cao Bằng – để được đứng trước những dòng thác kỳ vĩ, được lặng nghe tiếng gió trong rừng, và được chạm vào sự tĩnh lặng bên trong mình.
(Chia sẻ của Lee Ah/ Ảnh: st)
Xem thêm: Trekking Pu Ta Leng - Vượt qua giới hạn bản thân!
Tin liên quan
Không quá đông đúc, nhộn nhịp như phố cổ Đồng Văn, thị trấn Phó Bảng Hà Giang mang đến vẻ đẹp của sự bình yên, rêu phong và cổ kính, tựa như một thước phim xưa quay chậm.
Tiểu chủng viện Làng Sông có lịch sử hơn 170 năm nhưng vẫn giữ nguyên được nét kiến trúc Gothic đặc trưng, tạo nên vẻ đẹp cổ kính...
Đường lên Yên Tử là cung đường đầy khó khăn, tốn sức nhưng lòng cảm thấy thanh thản vì đã được gặp những con người bình dị nhưng tử tế...