Tôi đi bộ xuyên Việt ra Hà Nội đón Quốc khánh 2/9
Để được chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng của đất nước mừng Quốc khánh, tôi đi bộ xuyên Việt hơn 2 tháng, qua hàng chục tỉnh thành...
Tôi là Lê Cao Tú, tôi chọn đi bộ xuyên Việt
Tôi là Cao Lê Tú (41 tuổi) hiện đang sống và làm việc ở TP Hồ Chí Minh. Tôi từng đi nhiều nơi trên thế giới nhưng nhận ra, mình chưa từng thực sự khám phá hết vẻ đẹp của Việt Nam.
Năm nay, khi đất nước kỷ niệm 80 năm Quốc khánh, tôi quyết định thực hiện thử thách đi bộ xuyên Việt để trải nghiệm vẻ đẹp của đất nước và tham dự lễ diễu binh diễu hành A80. Đây không chỉ là cột mốc đặc biệt của đất nước mà còn là cột mốc đáng nhớ của đời tôi.

Ý tưởng đi bộ xuyên Việt ra Hà Nội được tôi nhen nhóm từ dịp lễ 30/4, khi được hòa mình vào không khí tự hào của lễ kỷ niệm 50 năm Giải phóng miền Nam.
Để có bạn đồng hành trên chặng đường dài, tôi tìm kiếm và may mắn gặp được Nguyễn Xuân Duy, 20 tuổi, một chàng trai trẻ vừa kết thúc học kỳ và có gần 3 tháng nghỉ hè. Hiện tại, chúng tôi đã hoàn thành khoảng 1.500 km trong tổng số 1.700 km của hành trình.
Thể lực là thử thách lớn nhất
Tôi vốn là người đàn ông "mọt sách" chính hiệu, phần lớn thời gian dành cho học tập và làm việc. Vì vật, sức khỏe chỉ ở mức bình thường. Để kịp ra Hà Nội đúng đại lễ, chúng tôi có một tháng chuẩn bị mọi thứ. Chúng tôi khởi hành vào ngày 5/6 trùng với ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước năm 1911.
Không có sự chuẩn bị thể lực nào từ trước, vì vậy, thời gian đầu, chúng tôi chỉ có 15 - 20km/ngày để cơ thể thích nghi. 10 ngày đầu là khoảng thời gian rất khó khăn, chân tôi phồng rộp, đau nhức. Tôi dùng đủ mọi loại thuốc, salonpas, dầu nóng, thậm chí cả băng vệ sinh để lót chân cho đỡ đau nhức.

Sau khoảng 500 - 600km, cơ thể thích nghi được với nhịp độ đi bộ, không còn đau nhức nữa. Lúc này, thể lực của chúng tôi đã ổn định.
Đi bộ xuyên Việt không chỉ là một thử thách mà còn là bài học về sự kiên định, kỷ luật. Tôi đặt mục tiêu tối thiểu mỗi ngày và không cho phép bản thân nghỉ quá lâu. Chỉ cần "buông" một hai ngày là tâm lý bị trùng xuống, khi đó, hành trình sẽ dở dang.
Có những hôm, chúng tôi dậy sớm, đi liên tục dưới nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm áo. Khi mệt mỏi, chúng tôi nhắc nhau về mục tiêu: đặt chân đến Hà Nội trước lễ diễu binh.
Trên hành trình hơn 1.700km, khó khăn lớn nhất là thể lực và thời tiết lại ảnh hưởng trự tiếp đến nó. Nếu thời tiết thuận lợi, chúng tôi có thể đi tối đa 30km/ngày. Những ngày mưa to hoặc nắng gắt, chúng tôi đi ít hơn, khoảng 14 - 15km để giữ gìn sức khỏe và tránh bị ốm.

Đi xuyên mùa hè, chúng tôi hầu như ít gặp mưa, chỉ vài ngày có mưa rào ngắn. Nắng miền Trung gay gắt đến mức khiến nhựa đường chảy ra, làm hỏng cả đôi giày của tôi. Có những ngày tôi phải đi qua đoạn đường quốc lộ không bóng râm, khiến sức lực tiêu hao nhanh chóng.
Ban đầu, tôi mang theo khá nhiều đồ, nhưng sau đó phải bỏ bớt dần dọc đường để giảm tải. Hiện tại, hành lý chỉ gói gọn trong chiếc balo khoảng 10 kg với 3 bộ quần áo, đèn pin, lều dự phòng, một số loại thuốc men và các vật dụng cá nhân. Đôi giày mang từ đầu đã hỏng, được thay bằng đôi mới do một người bạn ở Vinh (Nghệ An) tặng.
Luôn được tiếp động lực trên đường đi
Chuyến đi này mang đến cho tôi nhiều niềm vui và kỷ niệm đẹp. Ở Quảng Bình (nay là Quảng Trị), giữa trưa nắng, chúng tôi đi hơn 10km mà không thấy hàng quán nào. Đang lúc đói bụng thì một cô vừa đi ăn giỗ về, thấy hai đứa đi bộ liền dừng lại, cho nắm xôi.
Cũng ở Quảng Bình, khi sắp lên cầu Gianh, tôi gặp một cô đang nhặt ve chai dưới chân cầu. Chưa kịp nghe hết câu "chúng con đang đi bộ xuyên Việt", cô đã móc tiền trong túi ra định cho vì nghĩ chúng tôi lỡ đường hoặc gặp khó khăn. Tôi cảm ơn và giải thích rằng chỉ đi vì trải nghiệm.

Sau khi tôi giải thích, cô chạy xe máy đuổi theo và nhét vào tay tôi mảnh giấy ghi số điện thoại, dặn dò "có cần giúp đỡ gì thì gọi cho cô". Có thể họ không giàu có, nhưng tấm lòng thì rộng lớn biết bao. Những câu chuyện như thế đã khiến tôi và Duy rất xúc động.
Thông qua những video ghi lại cảnh đẹp, câu chuyện trên đường, hành trình của chúng tôi dần được nhiều người biết đến. Suốt hơn 60 ngày qua, cả hai đã nhận được rất nhiều sự đón tiếp nồng hậu từ người dân địa phương. Họ chờ sẵn để tặng nước, bánh, hoa quả, có khi mời về nhà ăn cơm, ngủ lại… Nhờ những nghĩa cử ấy, chúng tôi không chỉ được tiếp sức vật chất mà còn được tiếp thêm tinh thần để đi tiếp.
Từ ngày 5/6 đến nay, tôi đã đi qua hàng chục tỉnh thành như TP.HCM, Bình Thuận, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Huế, Quảng Trị… Hiện chúng tôi đã tới Nghệ An, còn khoảng 200 km nữa là đến Hà Nội. Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ đến đích vào ngày 23/8, đúng dịp các hoạt động kỷ niệm đang diễn ra sôi nổi.

Điểm đến đầu tiên của tôi ở Hà Nội chắc chắn là Lăng Bác vì ngay từ đầu, hành trình này được tôi đặt ra là từ Dinh Độc Lập đến Lăng Bác. Sau đó sẽ là những nơi diễn ra các hoạt động kỷ niệm. Tôi không có vé trở về vì muốn nán lại sau lễ diễu binh để khám phá Hà Nội, tận hưởng trọn vẹn chuyến đi này.
Ở tuổi 41, với sức khỏe, sự độc lập và ủng hộ từ gia đình, tôi đang trên đường thực hiện thử thách của cuộc đời. Chuyến đi giúp tôi tìm lại chính mình và cảm nhận sâu sắc hơn về đất nước, con người Việt Nam. Tôi tin rằng, đây sẽ là một ký ức không thể nào quên trong cuộc đời.
(Theo Znew)
Xem thêm: Hành trình 89 ngày lang thang khắp Việt Nam
Tin liên quan
Nannette Holliday - nữ du khách Australia đã dành 36 giờ đi tàu Thống Nhất khám phá cảnh sắc, con người và những dải đất xinh đẹp của Việt Nam.
Mẹ con Khoa đã có hành trình xuyên Việt kéo dài 2 tháng với 1.700km để khám phá đất nước. Trong đó, đạp xe hơn 1.000km.
Nữ giám đốc Hà Nội gọi chuyến đi của 4 mẹ con là hành trình cảm hứng, không lên kế hoạch quá chi tiết và rập khuôn...